000 Cả ngày hôm qua chỉ ngồi không hết giờ này sang giờ khác. 001Tôi định hôm nay cũng làm thế. 002 [Torta] 003 "Từ hôm qua tới giờ cậu bị làm sao vậy? Cậu không tập nữa à?" 004 [Chris] 005 "Hở? À... có, mình sẽ tập sau." 006 [Torta] 007 "Vậy sao. Dù sao thì cô bé cũng học năm nhất mà. Mình thấy cậu chỉ đang giết thời gian để chờ đến khi có thể tập cùng cô bé thôi." 008 [Chris] 009 "... Đại loại thế." 010 Tôi nói dối với Torta. 011 Tôi chưa thể nói với bất kì người nào về chuyện này. 012 Trông cô ấy có vẻ thỏa mãn với câu trả lời của tôi. Vì có việc cần làm vào thứ Năm, cô ấy về trước. 013 Sau khi tiễn cô ấy đi, tôi bắt đầu phân vân về việc mình có thể làm hôm nay. 014 [Asino] 015 "Dô, Chris." 016 [Chris] 017 "... Asino." 018 Trong khi tôi đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, Asino bất chợt gọi tên tôi. 019 [Chris] 020 "Không phải giờ này cậu có lớp của Cô Cordell sao? Mười phút nữa là vào giờ rồi đấy." 021 [Asino] 022 "Giờ tớ đi nghe thuyết giảng. Không phải tuần trước tớ đã nói với cậu rồi sao?" 023 [Chris] 024 "Thuyết giảng? Ờ nhỉ, giờ cậu nói thế..." 025 [Asino] 026 "Vậy là cậu hoàn toàn không nhớ gì cả. Mà thôi vậy. Giờ tớ tới đó đây - cậu thì sao?" 027 [Chris] 028 "... Một bài thuyết giảng à." 029 Đó sẽ là cơ hội tốt để đốt thời gian... nhưng tôi không có hứng thú lắm. 030 ---Bất thình lình, tôi nhớ lại một sự việc kì lạ. 031 Khi tôi đi xem thông báo ở bảng tin thì bắt gặp Lise. 032 Và cô bé hỏi tôi có tham gia buổi thuyết giảng không, rồi tỏ ra nhẹ nhõm khi tôi nói rằng mình không tham gia. 033 [Asino] 034 "... Này." 035 [Chris] 036 "A, xin lỗi." 037 [Asino] 038 "Buổi thuyết giảng ở dãy nhà bên kia, nên tớ đi luôn đây." 039 [Chris] 040 "Chờ đã. Để tớ đi với cậu." 041 [Asino] 042 "Ồ? Đúng là bất ngờ thật. Nhưng có cậu đi cùng thì tớ rất hoan nghênh. Chỉ có một mình thì sẽ cô đơn lắm." 043 [Chris] 044 "Cậu, cô đơn ấy à? Chắc cậu đang đùa." 045 [Asino] 046 "Tớ nhạy cảm lắm. Đừng đặt tớ ngang hàng với cô bạn kia của cậu." 047 [Chris] 048 "Tớ sẽ nói với cô ấy đấy. Đi nào." 049 Khi chúng tôi vào phòng thuyết giảng, hầu hết các ghế đều đã có người. Gần như toàn bộ những học viên Fortell tôi biết đều có mặt. 050 Và--- 051 Một người đàn ông trông như giáo viên đang đứng trên bục giảng ở đầu căn phòng, chuẩn bị một cây Fortell. 052 Ông ta nhìn nhanh khi chúng tôi bước vào trong phòng, rồi quay lại với công việc đang làm. 053 [Asino] 054 "Ư. Ông ấy đã tới trước rồi. Có vẻ chúng ta đã tạo ấn tượng ban đầu không tốt rồi." 055 Vì hơn nửa số chỗ ngồi đã có người, bọn tôi phải ngồi ở phía sau. 056 [Chris] 057 "Chúng ta có cần chuẩn bị Fortell của mình không?" 058 [Asino] 059 "Hãy chờ ông ấy hướng dẫn. Đó là việc mọi người đang làm." 060 Cũng không có gì được viết trên tấm bảng đen cả. 061 Không có lựa chọn nào khác ngoài chờ đợi, như Asino đã nói. 062 [Chris] 063 "... Yên lặng thật đấy." 064 [Asino] 065 "Ừ." 066 Có lẽ mọi người đều đang lo lắng, vì tôi không thấy có mấy người nói chuyện ngoài bọn tôi. 067 Cũng vì thế mà tiếng bọn tôi vang lớn hơn cần thiết. 068 Cũng may là có vẻ như chúng không đến tai vị giảng viên vì ông ấy không một lần quay về phía bọn tôi. 069 Khi chuông reo, người đàn ông đứng dậy với vẻ trịch thượng trước bục giảng. 070 [Grave] 071 "Hoan nghênh tới buổi thuyết giảng đặc biệt này." 072 Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra, và một người tôi không biết đi vào. 073 [Học viên] 074 "Xin lỗi, em tới trễ." 075 [Asino] 076 "Tên ngốc đó lại tới trễ nữa rồi," 077 Asino nói trong khi nhếch mép cười, có vẻ như biết cậu kia. 078 Cậu học viên bắt đầu đi về một chỗ ngồi ở phía sau, nhưng... 079 [Grave] 080 "Những học viên tới trễ không có tư cách dự giờ giảng này. Đi khỏi phòng học của ta ngay." 081 [Học viên] 082 "Hở? Nhưng chuông chỉ vừa mới reo..." 083 [Grave] 084 "Cậu không quen xử sự đàng hoàng à? Mà cũng chẳng sao. Khi ta nói 'đi ra,' thì cậu đi ra." 085 Ông ta còn chẳng to tiếng. 086 Nhưng không một học viên nào ở đây là không cảm thấy sự khinh bỉ và cay nghiệt trong những lời ông ta khạc ra. 087 Cậu học sinh kia ngượng nghịu rời khỏi phòng thuyết giảng. 088 Rõ ràng là có cố ngồi lại thì cậu ta cũng sẽ không được đối xử công bằng. 089 ... Một quí tộc à. 090 Thật ra tôi nhớ rằng Asino gọi ông ta là một đại lãnh chúa. 091 Tôi đã bắt đầu cảm thấy ghét buổi thuyết giảng này. 092 Sự thiếu cảm thông tột cùng của ông ta vừa nhỏ nhen vừa hoàn toàn thiển cận. 093 Cô Cordell cũng không phải là người tha thứ cho việc chậm trễ, 094 nhưng sau một hồi quở trách, cô hẳn sẽ cho cậu học sinh kia vào lớp, 095 và nhấn mạnh với cậu ta rằng không bao giờ được đi muộn nữa. 096 [Grave] 097 "Xin tự giới thiệu. Ta là Grave Cesarini." 098 Ông ta cao giọng phát âm tên của mình một cách liền mạch, khiến tôi thắc mắc không hiểu ông ta đề cao bản thân mình đến mức nào. 099 [Grave] 100 "Ta nhớ là đã viết ra số lượng học viên cho phép, nhưng xem chừng có khá nhiều người đăng kí. Nên biết giới hạn của bản thân mình chứ, các quí ông," 101 giảng viên tên Grave nhanh chóng tuyên bố. 102 Những tiếng nói hỗn độn dấy lên trong căn phòng. 103 [Grave] 104 "Yên lặng. Bây giờ ta sẽ bắt đầu buổi diễn thử. Bắt đầu từ hàng đầu, từng người một lên đây," 105 người đàn ông nói như thể hoàn toàn không đếm xỉa gì đến các học viên, rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình. 106 Học viên đầu tiên ở hàng đầu đứng dậy và bẽn lẽn đi lên. 107 [Grave] 108 "Tên." 109 [Học viên] 110 "V-vâng?" 111 [Grave] 112 "Những kẻ không biết tên mình có thể đi. Tiếp theo!" 113 [Học viên] 114 "N-Nhưng..." 115 [Grave] 116 "Đừng để ta phải lặp lại. Nếu một người tới trễ thì cũng sẽ bị loại tương tự như vậy." 117 [Học viên] 118 "V-vâng ạ!" 119 ---Buổi 'diễn thử' tiếp diễn như vậy. 120 [Chris] 121 "... Cái quái gì đây..." 122 [Asino] 123 "... Chịu. May mà chúng ta ở cuối. Vậy là có thể chuẩn bị được." 124 [Chris] 125 "Cậu không bỏ à?" 126 [Asino] 127 "Đừng có ngốc vậy." 128 [Chris] 129 "Tớ không ưa ông ta." 130 [Asino] 131 "Đừng bao giờ đặt những suy nghĩ kiểu đó vào lời nói của cậu. Đó là chìa khóa để tồn tại trong xã hội đấy." 132 [Chris] 133 "Tớ nói vậy là vì đang nói với cậu." 134 [Asino] 135 "Thứ hai là, đừng tin tưởng ai hết. Điều này cũng quan trọng tương đương." 136 [Chris] 137 "... Ờ, ờ. Đừng lo. Đằng nào thì mình cũng bị loại thôi." 138 [Asino] 139 "Ai mà biết được. Ít nhất thì cũng diễn thử trước nhé." 140 [Chris] 141 "Được thôi." 142 Cuối cùng cũng đến lượt bọn tôi. 143 Nghe thì thật nực cười, nhưng chỉ còn lại một học viên khác là vẫn chưa bị đuổi ra. 144 Người đó là nhạc sĩ tài năng nhất trong lớp bọn tôi. 145 Tôi hoàn toàn dự đoán được rằng buổi diễn thử là để kiểm tra kĩ năng chơi Fortell, nhưng rốt cuộc, học viên đó là người duy nhất được cho phép chơi đàn. 146 Ngoài cậu ta và cô gái hiện đang kiểm tra, không còn bất kì học viên nào khác. 147 Kể cả cứ cho là hai bọn tôi và cô gái đó qua được, chúng tôi vẫn không lấp đủ số học viên khóa học định ra. 148 [Chris] 149 "... Tớ đi đây. Hi vọng là sẽ có thể là một ví dụ hữu ích cho cậu." 150 [Asino] 151 "Hửm? À, ừ." 152 Asino đang gườm Grave bằng đôi mắt nghiêm túc lạ kì. 153 Tôi đứng lên khỏi chỗ ngồi và tiến về phía bục giảng. 154 Theo tôi biết thì nữ sinh đó là người chơi Fortell có tài nhất sau cậu học sinh gương mẫu đã qua được kia. 155 Và rồi đúng lúc tôi nghĩ rằng cô ấy cũng sẽ được cho qua, cô ấy bị tạt một câu cộc lốc, lạnh lùng. 156 [Grave] 157 "Cô có thể đi." 158 [Nữ học viên] 159 "Ơ? ... Hở?" 160 [Grave] 161 "Tiếp theo!" 162 Tôi chuẩn bị bước lên, cảm thấy chán ngấy chuyện này đến tận cổ rồi, thì cô gái bắt đầu phản đối, có vẻ không ngờ sẽ bị loại. 163 [Nữ học viên] 164 "Không thể chấp nhận được! Tôi được đánh giá xuất sắc ở các buổi hòa nhạc, vậy tại sao tôi---" 165 Trong thâm tâm tôi cô ấy cãi lại ông ta thêm nữa, nhưng không ngoài dự đoán, Grave vẫn hoàn toàn bình chân như vại khi nói xen vào, 166 [Grave] 167 "Hòa nhạc? Chuyện này chẳng chẳng liên quan gì đến mấy trò chơi vô nghĩa đó cả. Đây là về tương lai." 168 Nói cách khác, ông ta chẳng thèm quan tâm tới kết quả trong quá khứ. 169 Nhưng nếu vậy... 170 [Nữ học viên] 171 "Vậy sao thầy có thể nói thế dù chưa cả nghe tôi chơi?" 172 [Grave] 173 "... Ngón tay của cô." 174 [Nữ học viên] 175 "Hả?" 176 [Grave] 177 "Chỉ cần liếc sơ qua móng tay của cô là ta cũng có thể thấy được. Chúng là những móng tay đẹp đấy." 178 [Nữ học viên] 179 "... Thế thì sao?" 180 [Grave] 181 "Cô làm đẹp cho chúng là cốt để khoa trương đúng không?" 182 [Nữ học viên] 183 "T... Thế thì có liên quan gì?" 184 [Grave] 185 "Đó không phải là những ngón tay của một người chơi Fortell. Móng tay dài chỉ làm cản trở phím đàn. Chỉ thế thôi là đủ rồi - ta không cần nghe cô chơi làm gì." 186 [Nữ học viên] 187 "..." 188 [Grave] 189 "Tiếp theo!" 190 Lần này, cô gái đi ra trong yên lặng. 191 ... Nói thật thì lời ông ta nói cũng có chỗ đúng. 192 Tôi cũng đã từng tập đàn, dù không phải là hàng ngày. 193 Trước đây tôi từng có cảm giác móng tay mình mọc chậm hơn vì làm thế. 194 Nhưng đó là hồi tôi còn nhỏ. Giờ thì tôi cảm thấy nó đã trở lại bình thường. 195 [Chris] 196 "Chris Vertin." 197 Tôi giới thiệu bản thân trước mặt ông ấy, rồi tiến thêm một bước. 198 [Grave] 199 "Một học sinh của Cordell à." 200 Chỉ nói có vậy, rồi không hiểu sao ông ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi. 201 ---Đôi mắt đó trông như có thể nhìn thấu mọi thứ. 202 Chúng khiến tôi cảm thấy... không phải là sợ hãi, mà ít nhất cũng phải là kính sợ. 203 Đó không hẳn là vì ông ta là một quí tộc. 204 Có lẽ nó chỉ là minh chứng cho việc ông ta là một nhạc sĩ vĩ đại. 205 ... Nhưng dù có là vậy đi nữa, tôi cũng không thể nào cảm thấy ngưỡng mộ người đàn ông này. 206 Ban nãy tôi có thể thấy điều ông ấy nói là đúng, 207 nhưng tôi hoàn toàn không thấy ấn tượng một chút nào. 208 [Grave] 209 "Chơi bản nhạc cậu thấy tự tin nhất." 210 [Chris] 211 "... Hả?" 212 [Grave] 213 "Cậu không nghe thấy ta nói gì sao?" 214 [Chris] 215 "... Vâng, thưa thầy." 216 Tôi làm theo lời ông ta và ngồi xuống sau cây Fortell. 217 [Chris] 218 "... Oa..." 219 Dù có suy nghĩ rằng nhạc cụ của riêng mình vẫn cho cảm giác tốt nhất ăn sâu vào đầu óc, cây Fortell ở trước mặt tôi cho cảm giác trơn tru tuyệt hảo khi chạm vào. 220 Bàn phím bóng mượt với bề mặt như sứ, và sự sắp đặt của những phím đàn vừa vặn như thể được làm riêng để dành cho tôi. 221 Nói tóm lại, đó là một nhạc cụ tuyệt hảo. 222 [Grave] 223 "Có vấn đề gì sao?" 224 [Chris] 225 "... Không, thưa thầy," 226 Tôi chỉ ráng đáp lại được có vậy, rồi do dự trong chốc lát về bản nhạc sẽ chơi. 227 Bản nhạc tôi thấy có thể chơi hay nhất... chắc là bản tôi chơi cùng Phorni. 228 Bản của Lise thoáng qua đầu tôi, nhưng bài đó thiên về hát hơn. 229 Nó không thích hợp cho một dịp thế này. 230 Tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ qua được, nên giờ ngồi đây, tôi muốn ít nhất thì cũng khiến ông ta phải công nhận vài phần khả năng cùa mình. 231 Tôi nhận ra là mình chỉ đang tỏ ra chống đối, 232 nhưng dù thế tôi cũng không có lựa chọn nào khác là chơi bản nhạc đó ngay lúc này. 233 Tôi lướt tay theo phím đàn, và bắt đầu chơi nhạc thật nghiêm túc. 234 Khi chơi xong, tôi bỏ tay khỏi bàn phím và lấy lại hơi. 235 Nếu phải chấm điểm màn trình diễn vừa rồi, tôi sẽ cho nó điểm số khá cao. 236 Sau một hồi kiểm tra kĩ lưỡng nét mặt tôi, Grave nói cộc lốc. 237 [Grave] 238 "Cậu có thể ở lại. Tiếp!" 239 Ông ta còn không cả nhìn tới tôi nữa. 240 Tôi định sẽ về luôn. 241 ... Nhưng Asino đã đứng ngay sau, thì thầm vào tai tôi. 242 [Asino] 243 "Tuyệt lắm. Vẫn còn chỗ trống đấy. Đợi tớ nhé." 244 [Chris] 245 "... Được rồi." 246 Tôi ngồi vào một ghế ở hàng đầu giờ trống trơn và chờ đợi, hi vọng Asino sẽ trở xuống đây. 247 Dù thấy thông cảm với cậu học viên gương mẫu ngồi cạnh, tôi sẵn sàng đi ra nếu Asino bị loại. 248 [Grave] 249 "Được rồi, chơi bản nhạc mà cậu thấy tự tin nhất." 250 Có thể nói rằng cậu ta đã chọc thủng phòng tuyến thứ nhất. 251 Vừa khi tôi cảm thấy nhẹ cả người vì điều đó, ông ta dừng bài biểu diễn của Asino trước cả khi cậu ta chơi hết khuông nhạc đầu tiên. 252 [Grave] 253 "Đủ rồi. Ta để cậu chơi vì cậu là một học sinh của Cordell, nhưng..." 254 Ông ấy còn không thèm nói hết câu. 255 Nhưng, từ giọng điệu và thái độ, thì điều ông ta muốn nói rõ như ban ngày. 256 [Asino] 257 "Cho em xin phép," 258 Asino bình tĩnh nói và không phản đối gì hết. 259 Cậu ta liếc nhanh tôi một cái, rồi rời khỏi phòng thuyết giảng. 260 [Grave] 261 "Được rồi. Xem ra năm này còn lại nhiều học viên hơn thường lệ." 262 Bỏ lỡ mất thời điểm thích hợp để đi ra, tâm trí hướng về ý nghĩa những lời ông ta nói. 263 Có phải ý ông ta là mỗi năm chỉ có một người qua được? 264 [Grave] 265 "Điều ta sẽ dạy các cậu hôm nay là một cây Fortell là gì - chỉ thế thôi." 266 Tôi ở lại trong phòng thuyết giảng ngay cả sau khi Grave đã đi khỏi. 267 Cậu học viên kia cũng đã về nhà. 268 Điều mà chúng tôi học hôm nay có thể gọi là là lịch sử đàn Fortell. 269 Ngay cả những chi tiết nhỏ nhất không thể tìm thấy trong cả sách học tuôn ra từ miệng ông ta thành một dòng từ ngữ liền mạch, như thể tất cả đều được sắp xếp gọn gàng trong đầu ông ta. 270 ... Tôi đã cố gắng tìm cơ hội rời khỏi phòng trong suốt cả buổi. 271 Nhưng cuối cùng lại không thể làm thế. 272 Dù rất bực mình nhưng phải công nhận tầm hiểu biết của ông ta khá ấn tượng. 273 Không chỉ có kiến thức - ông ta có là một nhà diễn thuyết xuất sắc. 274 Tôi bị cuốn vào những câu chuyện của ông ta, và chẳng biết từ khi nào mà giờ giảng đã kết thúc. 275 Điều duy nhất khiến tôi phát cáu là ông ta cứ mãi lải nhải về việc nghệ sĩ Fortell nên cảm thấy tự hào về bản thân mình. 276 Lúc ông ấy bắt đầu tuôn ra một tràng về việc những nghệ sĩ Fortell đã có đóng góp lớn lao thế nào đến nền văn hóa của đất nước này, tôi thực sự muốn bỏ về ngay. 277 Nhưng tôi vẫn không thể. 278 [Chris] 279 "... *2AHàa*2A" 280 Thôi thì... ít nhất hôm nay cũng không hoàn toàn lãng phí. 281 Nhưng tôi vẫn không hiểu điều Lise muốn nói với tôi. 282 Grave nói rằng tuần tới sẽ có giờ học thực hành. Không biết tôi có thể học được những gì từ ông ta. 283 Dù không thế kính trọng ông ta như một con người, sự thật ông ta là một nhạc sĩ xuất chúng nắm giữ thế lực lớn vẫn còn đó. 284 Tôi bỏ phòng thuyết giảng lại đằng sau trong khi đang có mâu thuẫn nội tâm dữ dội về việc tuần tới có đến nữa hay không. 285 Giờ cũng đã khá muộn. 286 Dù Asino làm thinh, tôi biết chắc trong lòng cậu ta đang thấy phẫn nộ vô cùng. 287 Lúc tôi đi ra thì cậu ta đã về nhà rồi. 288 Tôi quyết định tạm quên chuyện này đi và tập trung vào việc ngày kia tới gặp mặt Lise. 289 Sau khi ăn tối, tôi chơi vài điệu với cây Fortell của mình. 290 Chính xác thì Grave đã nhận thấy điều gì trong phần biểu diễn của tôi để khiến ông ta chấp nhận tôi? 291 Dù khó mà tin được Cô Cordell nói tốt giúp tôi, có vẻ như những giờ học với cô cũng đã đem lại thành quả. 292 Nhưng tôi phân vân không biết hậu quả sẽ thế nào nếu ông ấy phát hiện ra việc tôi vẫn chưa có bạn diễn... 293 [Phorni] 294 "Trông mặt cậu nhăn như khỉ vậy... Vậy mà tớ lại cứ tưởng cậu đang tập luyện nghiêm túc khác thường." 295 [Chris] 296 "Nghiêm túc ấy à... Chờ đã, phải rồi!" 297 Tôi chợt nhận ra. 298 Phorni sẽ đánh giá nhạc của Grave thế nào? 299 Tôi vẫn chưa tìm ra khả năng thực sự của ông ta trong bài giảng hôm nay, nhưng có thể sẽ có cơ hội để tôi được nghe ông ta chơi nhạc. 300 [Chris] 301 "..." 302 Tôi cân nhắc về điều đó, nhưng không nói ra thành lời. 303 Vì như thế cực kì vô nghĩa. 304 Dù có tài hay không, danh tiếng của ông ta cũng chẳng mất đi. 305 Chưa kể đến việc không ai tỉnh táo lại đi vào lời một 'tinh linh âm nhạc' vô hình. 306 [Phorni] 307 "Ý cậu là sao, 'phải rồi'? Cậu định nói điều gì à?" 308 [Chris] 309 "... Đừng bận tâm, tớ chỉ tự nói với mình thôi." 310 [Phorni] 311 "Gừ! Tớ *2Acứ*2A bận tâm đấy!" 312 [Chris] 313 "Cứ nói gì tùy thích, nhưng... thôi được rồi, có phiền không nếu tớ hỏi cậu điều này?" 314 [Phorni] 315 "Cứ như cậu đang đánh trống lảng ấy, nhưng... Được rồi, hỏi đi." 316 [Chris] 317 "Như một tinh linh âm nhạc, thì cậu đánh giá khả năng Fortell của tớ thế nào?" 318 [Phorni] 319 "Ý cậu là nhìn một cách khách quan hơn là cho ý kiến cá nhân của tớ đúng không?" 320 [Chris] 321 "Đúng vậy. Chẳng là hôm nay có chuyện này..." 322 Tôi kể cho Phorni nghe về những sự kiện trong ngày. 323 Đó không phải là một câu hỏi phức tạp gì lắm, nhưng Phorni bắt đầu chăm chú suy nghĩ về điều đó, và rồi biến mất. 324 Đó thực sự không phải là việc gì khó khăn đến vậy. 325 Không biết những việc xảy ra hôm nay có phải là những thứ tôi có thể cứ thế xin lời khuyên từ người khác được không. 326 Trước đây tôi chưa từng quan tâm tới đánh giá của người khác về phần trình diễn của mình, nhưng giờ nó khiến tôi cảm thấy hoài nghi. 327 bl04